Khi viết những dòng này không có nghĩa là mình đang bi quan hay tiêu cực, đơn thuần là mình đang tự nhận thức về một điều gì đó đang diễn ra bên trong suy nghĩ của bản thân.
Càng lớn, mình càng làm quen nhiều hơn với sự trống rỗng một cách có chủ đích. Ban đầu, đơn giản chỉ là có những lúc mệt quá (phần lớn do stress liên tục) hoặc đi qua những nỗi buồn thì toàn bộ cơ thể và suy nghĩ dễ bị shut down, không làm được gì thêm. Khi đó, mình tắt toàn bộ các thiết bị điện tử và không suy nghĩ gì cả trong một khoảng thời gian nhất định thì thấy đầu óc trở nên nhẹ nhàng, minh mẫn hơn.
Trống rỗng khi không làm gì cả
Mình thích nằm dài dưới bóng râm, bên bờ biển, gió hiu hiu xen lẫn tiếng sóng dạt vào bờ. Hoặc tản bộ trên con đường mòn trong rừng một chiều hè khi những tia nắng muộn vẫn còn len lỏi đan qua những tán cây cao. Không đeo tai nghe. Không đọc sách. Đúng, không làm gì cả! Sự trống rỗng trong tâm trí đưa mình quay về với những điều bản thân thấy thực sự cần thiết.

Càng sống lâu trong những thành phố lớn thì chúng ta càng dễ thấy cô đơn và buồn chán dù xung quanh có rất nhiều thứ để giải trí như cinema, shopping mall, karaoke mở 24/7. Sự buồn chán và tuyệt vọng đến từ sự mất cân bằng trong cuộc sống. Giữa những hối hả của nhịp sống cơm áo gạo tiền, con người cần sự yên lặng để nhìn vào bên trong và hiểu bản thân mình hơn là những lớp vỏ hào nhoáng bên ngoài mà giới truyền thông đang tung hô ra rả hàng ngày. Chậm lại không phải là thụt lùi mà để nghiêm túc nhìn lại bản thân mình, không che đậy, không giấu giếm, không màu mè.
Trống rỗng khi chạy bộ
Công bằng mà nói thì chạy bộ là một bộ môn thể thao khá nhàm chán vì 95% thời gian bạn chỉ đối diện với chính bản thân mình thay vì tranh đấu với đối thủ như trong các môn thể thao đối kháng như tennis, cầu lông hay bóng chuyền. Riêng với mình thì chạy bộ là bộ môn hoàn hảo để mình tập trung vào bản thân và giải phóng toàn bộ sức lực lẫn suy nghĩ. Vận động một mình khiến thì đầu óc mình trống rỗng một cách thích thú. Sau 15 phút chạy, các luồng suy nghĩ của mình biến mất hầu như hoàn toàn, chỉ tập trung vào hơi thở và nhịp di chuyển của chân.
Người ta nói chạy bộ nói riêng hay thể thao nói chung là khởi nguồn cho những sáng tạo vì lúc đó bộ não được giải thoát. Mình không chắc về điều này lắm vì mình chưa thấy bản thân là người sáng tạo lắm. Nhưng điều mình không thể phủ nhận là xỏ giày vào và cắm đầu chạy hàng ngày giúp mình kiên trì hơn, nhẫn nại hơn và tìm thấy sự cân bằng sau những lúc mệt mỏi.

Sẽ thật tồi tệ như là sau một tuần làm việc căng thẳng mà mình không thể tìm nổi cho bản thân những khoảnh khắc trống rỗng và yên lặng. Giống như trong cuộc đua rat race vậy, ta cứ mải miết chạy mãi, chạy không dừng để nhanh tới vạch đích mà không biết rằng sớm muộn rồi mình có thể bị burnout và chấn thương bất kì lúc nào.
Sự trống rỗng có đáng sợ không?
Nếu tìm kiếm trên Google bạn sẽ thấy rất nhiều định nghĩa tiêu cực về sự trống rỗng.
Ai cũng có nỗi lo của mình: trẻ con thì lo học điểm cao trường chuyên lớp chọn, người lớn thì lo công danh dự nghiệp tiền tài địa vị. Không ai giống ai cả; mỗi người có một xuất phát điểm và hoàn cảnh sống khác nhau. Những khoảng lặng là điều cần thiết để bạn tập trung vào chính bản thân bạn, để tâm vào những điều thực sự quan trọng và lấy lại những năng lượng đã mất.
Self-awareness is probably the most important thing towards being a champion.
Billie Jean King
Mình hôm nay chỉ cần cố gắng là một phiên bản tốt hơn của ngày hôm qua. Lắng nghe bản thân để tự nhận thức về mình nhiều hơn, hiểu nó thực sự cần gì và muốn gì để từ đó xác định được mình muốn trở thành người như thế nào. Hạnh phúc là một cuộc hành trình chứ không phải đích đến; bạn sẽ cần rất nhiều sự kiên trì và nhẫn nại để đi hết hành trình đó.
xoxo
Trang In Tech
Follow me on these channels